Đa phần người ta hiểu khái niệm LÃNG MẠN là sến, là mơ mộng, là thiếu thực tế... Ad thì hiểu từ đó với nghĩa tích cực hơn nhìu! Chất lãng mạn cần thiết như gió cho con diều bay lên dù vẫn có chiếc dây neo dưới mặt đất - chính là hiện thực. Lãng mạn cũng cần có trải nghiệm thực tế, không có thực tế thì đố mà lãng mạn được! Không có trải nghiệm thì... tưởng tượng "bằng mắt" à?
“Lãng mạn” trong từ điển tâm lý hoặc từ điển phổ thông có cách giải nghĩa khác nhau. Nhưng với Ad, lãng mạn là một phẩm chất không dễ mà có được và cần phải hiểu rộng thêm ra – đó là sự tinh tế của con người khi nhìn thế giới, năng lực đồng cảm, khả năng nhìn ra những vẻ đẹp, khả năng nghe, nhìn, cảm nhận thế giới bằng mọi giác quan nhanh và nhạy hơn người khác để từ đó có được một phẩm chất quan trọng: sự rung động của tâm hồn.
Một xã hội hối hả như bây giờ, không phải ai cũng có năng lực ấy. Có những người bước ra đường hàng ngày mà không biết đầu ngõ nhà mình có một cây bàng thay lá theo mùa. Có những người nhìn trời mưa chỉ biết ca thán mà không được đôi lần cảm thấy sự thú vị của một cơn mưa kéo đến bất chợt làm giải tỏa sự oi bức cũng như những ấm ức bực bội của một ngày làm việc bỗng trở nên nhẹ nhõm.
Lãng mạn cũng có thật và giả, giống như viên đá quý vậy. Có sự lãng mạn giả tạo do con người muốn mình trở nên khác biệt, đã khoác lên người chiếc áo mơ mộng không vừa. Họ có thể nghe nhạc, thưởng hoa, mơ màng nói những câu chuyện xa xôi... chỉ để chứng tỏ mình muốn xa lánh thực tế cực nhọc với đầy rẫy những trách nhiệm, công việc phải thực hiện.
Lãng mạn đúng nghĩa như một phẩm chất của con người phải thật sự là một năng lực - nội lực của họ ý, không chỉ thể hiện qua bề nổi bên ngoài. Phẩm chất này nếu hình thành từ nhỏ thì chúng ta sẽ không vô cảm với thiên nhiên, sẽ trau dồi sự ý tứ, tinh tế trong mọi mối quan hệ. Thậm chí chúng ta sẽ dễ dàng đưa ra các quyết định trong những tình huống khó khăn. Đơn giản vì trí tưởng tượng giúp chúng ta hình dung diễn biến tương lai tốt hơn, nhanh hơn, để có thể cân nhắc hơn thiệt đúng sai và “nhìn” được những hướng giải quyết sớm hơn người không có nhiều tưởng tượng.
Lãng mạn không chỉ dừng lại ở năng lực cảm nhận thế giới, năng lực rung động mà còn là yếu tố hình thành năng lực thể hiện cảm xúc và sáng tạo.
Thế giới nội tâm con người phong phú cho họ khả năng sáng tạo dồi dào. Chẳng hạn, cùng một sự kiện sinh nhật mà một người chỉ biết tổ chức theo một khuôn mẫu có sẵn: bánh kem, nến, thiệp chúc mừng..., đến nỗi không còn phân biệt nổi sinh nhật năm nào với năm nào. Còn một người khác mỗi năm lại biến sự kiện ấy thành một niềm vui đặc biệt, theo nhiều kiểu khác nhau, khiến người ta có thể ghi nhận:sinh nhật năm 14 tuổi, sinh nhật năm 20 tuổi... như những mốc thời gian đáng nhớ.
Cách thể hiện cảm xúc của mình với một người, với nhiều người, với mộtsự kiện cũng vậy. Người lãng mạn sẽ tưởng tượng ra nhiều cách khiến người khác cũng phải rung động theo họ. Mà khả năng sáng tạo này là vô biên với những trải nghiệm và cá tính riêng của từng người, không thể bắt chước. Trong công việc, khả năng này đặc biệt quan trọng, ảnh hưởng tới sự thành công trong sự nghiệp. Còn trong cuộc sống riêng tư, phẩm chất lãng mạn sẽ giúp vượt qua sự nhàm chán, tẻ nhạt của những công việc thường nhật để sống đầy đủ, hạnh phúc hơn. Đôi khi nó cũng giúp ta nhìn thấy những tươi sáng sẽ đến để kiểm soát được cảm xúc mỗi khi gặp điều u ám. Đó chẳng phải là một phẩm chất tuyệt vời sao?!
Câu chuyện về “mức độ” của sự lãng mạn sẽ không phải đặt ra nếu những năng lực đồng cảm, tưởng tượng... được thực sự trở thành bản chất con người chứ không phải giả tạo thì mỗi con người sẽ hành xử thật tự nhiên, thuận quy tắc giao tiếp, quy tắc cộng đồng, khiến “chất lãng mạn” chỉ làm đẹp thêm cuộc sống chứ không bao giờ là mối phiền phức khó chịu cho chính mình hoặc người khác.
Admin Béo Béo Ăn Kiêng
Nhận xét
Đăng nhận xét